Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 04:12

nhung bai hat hay nhat ve tinh yeu | Những bài hát hay nhất về tình yêu ca khúc hay nhất về tình yêu love songs





Album là sự kết hợp nhẹ nhàng giữa 3 dòng nhạc trẻ, nhạc trữ tình, nhạc anh. Gồm những ca khúc tình yêu hay nhất theo cảm nhận của cá nhân mình. Mời các bạn thường thức, bạn nào có bài nào hay thì cùng chia sẻ nhé




Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 07:48

Nếu có làm tổn thương một người đàn ông yêu thương mình. Cũng không cần phải có mặc cảm tội lỗi. Vì nếu không, chắc chắn một hay nhiều lần trong đời, hoặc họ sẽ làm tổn thương ta, hoặc làm tổn thương những người phụ nữ khác. Những gì mà một người con gái, một người phụ nữ, một người đàn bà, phải chịu đựng trong suốt cuộc đời, đủ để cho phép họ có được quyền ích kỉ và tự yêu mình như vậy...

***

1. Sắc

Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp. Chẳng hạn như cái tâm hồn đẹp của một khuôn mặt đa diện lồi bất đối xứng, rỗ rá xì mụn không phải là thứ họ quan tâm, không phải là loại phụ nữ có thể chứng tỏ được đẳng cấp của họ khi đi ngoài phố.

Đàn ông đến để chúng ta chọn lựa , không phải đến để chọn lựa chúng ta . Vì vậy, hãy trở nên xinh đẹp. Đàn bà xấu vốn dĩ không có quà.

Bất kể đứa con gái nào cũng có thể trở nên xinh đẹp. Quan trọng là có đủ tiền và có đủ sự đầu tư khôn ngoan trước sự kì diệu của công nghệ make up, công nghệ dao kéo và công nghệ silicon.

Đừng lợi dụng đàn ông như một công cụ ATM, nếu không muốn họ xem đàn bà chỉ là 1 thứ sextoy đa năng . Đừng tưởng mình lợi dụng được đàn ông, thứ gì còn có thể mua được bằng tiền thì đều còn quá rẻ, mọi sự trao đổi thân xác đều là khập khiễng.

 2. Say

 Đàn ông thường bảo rằng không quan trọng chuyện trinh tiết , anh không quan tâm, anh là người bao dung, anh sẽ tha thứ cho em, bla bla bla. Nhưng về mặt phân tâm cảm giác mình là thằng ăn thừa là mặc cảm tâm lý sẽ được ghi nhận trong tầng sâu của vô thức. Khi không được ý thức kiềm giữ, khi say, khi tức giận, khi tự ái, khi ghen, chúng ta hãy sẵn sàng để chấp nhận tổn thương vì thứ không gọi là lỗi lầm nhưng được xem như lỗi lầm đó

Hãy nhớ. Sau người đàn ông thứ nhất, mọi người đàn ông đến sau đều là thứ hai . Sự kể lể chi tiết, thành thực sẽ trở nên ngu xuẩn, vì khi người ta mãi băn khoăn về vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm và đạo đức của đầu bếp, ăn phở sẽ rất khó thấy ngon .

Con cá tự câu được bao giờ cũng ngon hơn con cá đi mua được. Đàn ông đánh đổi rất nhiều tiền hoặc nhiều thời gian không phải vì con cá mà họ muốn, mà là để thỏa mãn cảm giác chinh phục. Con cá ở chợ hay siêu thị hay nhà hàng hay là đẳng cấp thế nào thì cũng là con cá mua được. Đàn bà khôn ngoan phải là con cá được câu biết đớp đúng mồi.

 3. Yêu

Đừng quá ảo tưởng về những lời hứa của đàn ông. Ừ thì cứ tin, và quên nó đi.

Không có ai yêu ai mãi mãi. Về mặt sinh học, nồng độ dopamine trong tủy thượng thận và não phải, adrenalin, serotonin hay hormone hạnh phúc endorphine tăng cao tạo cảm giác mơ mộng, lâng lâng, xao xuyến, nhung nhớ của những người mới yêu nhau. Nhưng sự thật là những hormon này sẽ giảm dần và mất đi trong khoảng từ 1 đến 3 năm . Sau đó, chúng ta sống, chấp nhận nhau bằng hormone gắn kết và tình nghĩa ocytocine . Vì không thể chống lại quy luật, hãy chấp nhận nó

Đừng dày vò bản thân bằng niềm tin vào tình yêu bất diệt. Mong chờ xác suất may mắn 1 phần triệu triệu sẽ xảy đến như cổ tích hay sức sống các hormone tình yêu của mình sẽ là sự đột biến kì diệu ư? Ngu xuẩn.

Một khi tình yêu hết date. Hoặc là vứt bỏ, hoặc là chấp nhận, hoặc là đem tái chế, đừng mong chờ vào việc nâng cấp nó.

 4. Đau

 Vết thương nào rồi cũng sẽ lành. Nhưng thời gian có thể sẽ không thể phẫu thuật thẩm mĩ được vết sẹo nó để lại trên tim.

Yêu thương, chiều chuộng và hy sinh quá mức, sẽ chỉ khiến cái gen khốn nạn trong mỗi thằng đàn ông trỗi dậy. Đừng đòi hỏi sự biết ơn, khi người ta không cần và không thể hiểu nổi sự hi sinh của mình là cái chết tiệt gì. Hi sinh bản thân chấp nhận đau khổ để người mình yêu hạnh phúc ư. Cao thượng hay là ngu dại.

Nếu có làm tổn thương một người đàn ông yêu thương mình. Cũng không cần phải có mặc cảm tội lỗi. Vì nếu không, chắc chắn một hay nhiều lần trong đời, hoặc họ sẽ làm tổn thương ta, hoặc làm tổn thương những người phụ nữ khác. Những gì mà một người con gái, một người phụ nữ, một người đàn bà, phải chịu đựng trong suốt cuộc đời, đủ để cho phép họ có được quyền ích kỉ và tự yêu mình như vậy.

Phụ nữ luôn luôn đúng. Và người đàn ông làm người đàn bà mình yêu phải đau, luôn luôn sai.


Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 07:44

Em không xinh, dáng em cũng không đẹp. Em thậm chí còn béo ú, chân ngắn cũn và mặt tròn mũm mĩm cơ...

Em không thướt tha váy áo được như người ta, cũng không thể mặc được tất cả những gì mình thích. Nhưng chuyện này có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu nhỉ? Em vẫn tự tin là mình dù với thân hình béo ú, có sao đâu anh. Em béo, nhưng sẽ không để mình “héo” bao giờ!

Em cũng đã từng băn khoăn, rằng có chàng trai nào sẽ hết lòng để yêu một cô nàng béo, rằng nếu một ngày người ấy xuất hiện thì có sẽ bỏ đi chỉ vì mình béo hay không? Nhưng rồi em cũng nhận ra, gầy hay béo, có ảnh hưởng gì đến con đường đi tìm hạnh phúc cho mình đâu? Bằng chứng là cuối cùng rồi anh cũng đã đến, và chưa hề có ý định rời bỏ em mà đi. Mà có khi, người béo như em lại hạnh phúc hơn nhiều ấy chứ!

Có thể em béo nên không thể đi nhanh, nhưng anh có để ý không vì em chỉ bước được thật chậm bên cạnh anh nên con đường chúng mình đi cùng nhau dài ra từ lúc nào không biết.


Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 07:40

“Chân ngắn, sao phải xoắn!” là câu chuyện hài hước, dí dỏm về một cô nàng chân ngắn điển hình. Đỗ Tiến Phương - nhân vật chính của truyện là cô gái thông minh, cá tính và đặc biệt, cô có sự tự tin vô đối về bản thân. Nhan sắc của Tiến Phương thuộc dạng “ khó cải tạo” với đôi mắt híp như sợi chỉ cùng cặp chân đo đến ngang eo cũng chỉ vẻn vẹn được tám mươi chín phân. Không những thế, Tiến Phương còn có một tuổi thơ không mấy êm đềm vì bố cô bỏ đi khi cô còn trong bụng mẹ. Mặc dù vậy, cô vẫn luôn tự tin thậm chí là tự hào về nhan sắc cũng như hoàn cảnh xuất thân của mình, cô chưa từng nghĩ rằng mình là người thiếu may mắn.

Chân Ngắn Sao Phải Xoắn - Huyền Lê - Full
Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 02:55

[m]http://www2.zippyshare.com/v/75363309/file.html[/m]

Nút Like bên dưới bạn nhé  Lên luôn thôi chờ gì nữa vỗ tay cười lăn lộn

nghe nhạc Lung linh là lên luôn nhá cười ngoác miệng nóng

tặng quà

Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 04:03

Sớm nay giữa một không gian ngổn ngang nắng trải, chợt tần ngần nghe tiếng lích chích chim reo trên mái phố và sững sờ trước vẻ đẹp của bình minh... 

Cuối cùng Hà Nội cũng nắng...

Một ngày xuân biếc dậy trồi xanh trong một sớm tinh khôi những hạt sương trong lành vất mình trên kẽ cỏ...

Bao nhiêu ngày qua là hạt mưa dăng dăng trên mái phố thì thầm những tâm tư vương vất trên mầm lá non úa màu nhung nhớ, úa một màu thương...

Hôm qua lạnh lẽo chơ vơ chiếc lá mùa đông ngày cuối, rơi xuống hạt mưa liu diu gió rét, khứa vào lòng mình những vết nhói sâu...

Hôm nay dịu dàng những vệt nắng nhẹ buông xuống con đường lổ loang vẫn còn nhơm nhớp nước. Bước chân của nắng, gió, thời gian như chậm hơn mọi ngày...

Hôm qua đưa tay mà cố nắm giữ từng hạt mưa như cố gắng níu kéo thời gian, một người và quá khứ... Rồi chợt nhận ra tất cả đều trôi tuột qua từng kẽ ngón...


Hãy sống như ngày hôm nay là một món quà!
Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 04:00

Tôi biết mình đã thích Ân Du mất rồi, nhưng làm sao đủ can đảm để bày tỏ điều đó cơ chứ. Tôi chỉ còn biết kiếm đủ mọi cái cớ để có thể được nói chuyện, được gặp anh. 

Tan sở rồi nhưng tôi chưa muốn về nhà luôn. Phần vì tắc đường, về giờ này ngang với ác mộng. Phần vì ở nhà không có ai chờ mong tôi, cô bạn cùng phòng đã được bạn trai đón đi chơi rồi, nên tôi cũng cứ đủng đỉnh thôi. Tôi xách túi ra khỏi công ty, lững thững đến quán café cách đó 50m – địa điểm tụ họp thường xuyên của cánh văn phòng ở tòa nhà này. 

Tôi ngồi vào chiếc bàn quen thuộc trong góc, gọi một ly Latte Macchiato rồi lặng ngắm dòng người như nêm trên đường. Giờ cao điểm có khác. Ai cũng hối hả, vội vàng. Tôi thường tránh hết mức ra về vào tầm này. Hầu như ngày nào tan làm xong tôi cũng đến đây ngồi. Chị chủ quán đã nhẵn mặt tôi, thi thoảng vắng khách lại chạy đến buôn chuyện. Đến tận khi phố xá đã lên đèn sáng trưng, tôi mới uể oải đứng dậy, lấy xe ra về. Tôi chẳng có ai chờ đợi, chẳng có ai réo gọi trở về, vậy thì vội làm gì.

Chị chủ quán đang mở bản “Going home” của Kenny G, nhẹ nhàng mà da diết quá. Trong quán ánh đèn chiếu dịu nhẹ, ngoài trời là ánh sáng yếu ớt cuối ngày, cảm giác lãng đãng sao sao ấy. Không ngờ giữa cái đô thị ồn ào, náo nhiệt bậc nhất này cũng có những không gian yên bình đến vậy. Tôi vào đây đã được gần 1 năm. Lấy được cái bằng là tôi xách vali hành lí vào đây luôn, mặc cho ba mẹ ngăn cản hết lời. Tôi thực lòng cũng không định ở cả đời, chỉ là muốn đi vài năm, muốn trốn tránh Hà Nội. Và tôi đã bước chân đến đây.


[IMG]
Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 03:59

Tình yêu giống như một sợi dây, em càng buộc chặt thì nó càng co giãn, để rồi đứt thành hai đoạn riêng biệt từ khi anh bước ra khỏi cuộc sống của em, sau bao lần níu giữ không thành

Anh còn nhớ không, ngày bên nhau, chúng mình đã thề hẹn dù có chuyện gì xảy ra đi nữa mình vẫn mãi yêu. Lời đã buông, nhưng dường như anh chưa bao giờ nhớ còn em thì chưa bao giờ quên. 

Và những tháng ngày anh buông tay làm sợi dây tình chia làm hai ngả, mình em mang theo những lời đã gửi trao anh qua bao mùa lá rụng, em ngẩn ngơ, và vẫn đợi chờ những điều xa lắm.

Em tự huyễn rằng: chia tay rồi thì có sao, chẳng lẽ em không thể tiếp tục yêu, không thể tiếp tục nhớ anh được nữa? Anh đã không thể ngăn cản em, cũng chẳng ai ngăn nổi em và em lại càng không thể ngăn nổi trái tim của chính mình.

Hơn một lần em tự tay gạt đi những cơ hội yêu mới để rồi trở về héo úa với những chông chênh mùa cũ. 

Hơn một lần em từ chối những cử chỉ ấm nồng, vì đã một lần chạm tay vào yêu thương nên sợ lắm những lời nói ngọt ngào, em trở về, lạc lối trong những ảo vọng mà mình đã dựng xây. 

Khi em là người cuối cùng biết được sự thật thì cũng chính là khi em biết mình chẳng thể làm gì hơn ngoài việc chấp nhận rằng EM ĐÃ MẤT ANH. 

Em như con thiêu thân, tự tìm đến nơi sẵn sàng biến con tim mình thành tro bụi.

Nhưng anh ạ, cho đến ngày hôm nay, em soi gương và thấy mình như bông hoa bị gió đông làm cho úa tàn, mái tóc mây bồng bềnh hôm nào đã bị cắt bỏ, nụ cười từ lâu đã tắt trên môi, em bỗng chợt nhận ra rằng:

Em, dường như đã yêu thương anh nhiều quá mà quên mất việc lên kế hoạch cho những lộ trình tiếp theo trên đường đời.

Em, dường như đã nhung nhớ anh nhiều quá mà quên mất rằng gia đình, bè bạn cũng là nơi em cần gửi gắm những tâm tư.

Em, dường như đã chăm sóc anh nhiều quá mà quên mất việc lo lắng cho chính bản thân mình.


Vậy nên…

Em không thể đàn mãi một bản nhạc câm lặng mà bỏ quên những yêu thương ngoài kia vẫn luôn đón đợi.

Em không thể áp đặt những khổ đau trong quá khứ vào những mối quan hệ hiện tại. Để rồi tự dằn vặt mình trong sự hối hận đến vô chừng.

Em không thể gồng mình trong những suy nghĩ về anh và cứ khăng khăng để trái tim níu giữ hình anh bên cạnh.

Ngày hôm qua em đã cố gắng chắp nối từng mảnh vụn ký ức để tìm kiếm xem mình đã làm sai điều gì, sao anh nỡ bỏ em mà đi lạc nhưng giờ em đã đành lòng làm người đứng sau hạnh phúc của anh rồi. Em không còn buồn, mắt không còn ngân ngấn nước khi nhìn yêu thương của mình tuột khỏi tầm tay nữa đâu anh ạ.

Em cũng không thổn thức khi qua những con phố mà hai đứa mình đã từng rong chơi.

Chẳng còn hoang hoải khi lật lại từng tấm hình mà hai đứa đã chụp chung.

Chẳng còn ngẩn ngơ khi ai đó tình cờ nói cho em biết những thông tin về anh.

Em biết mình chưa quên anh, nhưng cũng chẳng còn muốn nhớ anh nữa.


Xin lỗi anh! Xin lỗi tình yêu vì em đã không thể là em của những ngày xưa cũ, đã không thể tiếp tục yêu anh dù bất cứ điều gì. 

Xin hãy để em giữ lại một chút ích kỷ cho riêng mình.

Hãy để em được vì em một lần, được bấu víu lấy từng mảnh niềm tin để sống, dù vẫn biết là mong manh lắm.

Tạm biệt anh!

Vẫn mong rằng sẽ có lúc mình gặp lại nhau ở một đoạn đường khác nhưng không phải là TÌNH YÊU.
Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 13:48

[m]http://www.youtube.com/watch?v=oJl4K6aqwio[/m]
Hình thu nhỏ
Đăng Bởi : Admin Vào Lúc 08:13

Tháng Ba đến, đó có phải là lí do anh không còn quan tâm em nữa. Không còn những cuộc gọi vội vàng giữa hai đầu trái đất, chỉ để nhắc ai đó nhớ mặc ấm, ăn trưa, hay "không có anh ở bên thì đừng tự kỉ nhé"... 

“Calgary chuẩn bị vào xuân rồi đấy em à!” - một giọng nói quen thuộc cất lên qua điện thoại. Đơn giản như vậy thôi nhưng giữa cái giá rét cuối mùa, thì đó là điều duy nhất có thể làm lòng em ấm áp đến lạ. Nó cũng chính là luồn khí sức mạnh cố len lỏi vào từng tế bào trong con người em 

Anh đến như một cơn gió, làm sống dậy bao nỗi yêu thương trong lòng em chất chứa bấy lâu, đánh thức dậy trái tim lì lợm và chai sạn. Để rồi anh đi cũng rất nhanh, nhanh đến mức những ngày cuối ở bên anh em cũng chẳng dám thở, cảm giác như nếu em thở mạnh thì anh sẽ biến mất cùng hơi thở vậy.

Ngày anh đi cũng là ngày anh gói gém tất cả những chuỗi yêu thương ấy theo gió bay đi mất. Anh đến dạy em cách yêu thương một ai đó hết lòng, nhưng khi anh đi anh đã không dạy em cách để quên một ai đó. Thật khó để em quên một ai đó, mặc dù sợi dây liên kết của chúng ta vẫn chưa được gọi thành tên.


[IMG]


Đúng vậy, tháng ba đã đến, Calgary đã vào xuâṇ, đó có phải là lí do anh không còn quan tâm em nữa. Không còn những cuộc gọi vội vàng giữa hai đầu trái đất, chỉ để nhắc ai đó nhớ mặc ấm, nhớ ăn trưa, hay đại loại là không có anh ở bên thì đừng tự kỉ nhé!

Những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt nhưng đã là một phần cuộc sống của em. Dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi, nhưng anh có biết sau mỗi cuộc gọi, nụ cười của em đã nở lại trên môi sau bao ngày tắt ngấm. Em có lòng tin, em tin rằng tình yêu đủ lớn để có thể kéo hai trái tim sát lại gần nhau mặc dù trên trái đất có đến hơn bảy tỉ người, và chúng ta cách nhau đến nửa vòng trái đất. Em tin vào điều đó, rất tin vào điều đó...

Tháng ba đến, những cuộc điện thoại cứ thưa dần theo thời gian, những tin nhắn cũng chẳng còn mặn nồng như trước. Em bắt đầu biết sợ cái cảm giác chờ chực, nó như một lưỡi dao cùn cứ khứa dần, khứa mòn vào lí trí, cái cảm giác ngột ngạt đến khó tả khi chờ tin nhắn từ một ai, cái cảm giác đau đến quặn thắt lòng khi những tin nhắn cũng chỉ là những lời nói ậm ừ, lấy lệ.

Đau lắm chứ, con gái mà dù có tỏ ra mạnh mẽ đến mấy cũng muốn có một bờ vai để tựa vào khi mệt mỏi, và có một ai đó để được nuông chiều. Em chẳng phải là ngoại lệ, cũng ích kỉ, cũng so sánh, cũng ghen tuông, cũng hờn dỗi... và cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi. 

Tháng ba đến, mang theo những chuỗi ngày mới, những chuỗi ngày có dường như vất vả hơn khi không có anh kề bên. Nhưng em đã tự dặn lòng phải mạnh mẽ lên để tiếp tục bước. Bởi vì em vẫn phải sống, sống những chuỗi ngày mà không có anh. Có lẽ vậy mà trái tim em lại được rèn giũa qua những ngày đông, trở lại chai lì và nhịp đập cũng chẳng còn mạnh mẽ được như trước.

Em biết, nó vẫn đập đấy, nhưng không chậm lại một nhịp khi nhìn thấy những nơi hai đứa đã từng đi qua; hay nhanh hơn một nhịp khi thấy một ai đó thấp thoáng tựa dáng anh nơi cuối con đường. Trái tim em đã quay lại với khoảng thời gian trước khi em gặp anh, nhưng lần này cứng cáp hơn, và không mong mạnh dễ vỡ. Để từ đó, dặn lòng mạnh mẽ vì em là con gái, vẫn phải có một chút kiêu ngạo khi đứng trước những người con trai khác, để khẳng định với anh rằng em cũng có nhiều vệ tinh theo đuổi. 

[IMG]


Tháng ba đến, tràn trề nhựa sống, cây cối đâm chồi nảy lộc, lại được nhìn thấy màu xanh mơn mởn của cỏ cây, vị ngọt và tinh khiết của gió, cùng với cái ấm áp của những tia nắng đầu xuân. Calgary vào xuân trễ nhỉ! Em - đã có thể tập trung với guồng quay của cuộc sống. Việc thức dậy mỗi buổi sáng không phải là ôm chầm lấy cái điện thoại hay cái laptop nữa, mà là hít lây hít để cái vị ngọt ngào của sương sớm tinh mơ.

Và cũng đã lâu rồi nước mắt không còn thấm ướt gối hằng đêm khi trái tim đau nhói vì một ai đó nữa. Anh đi cũng đã lâu rồi, tính cả ngày anh bước vào trái tim em nữa thì cũng đã tròn trèm hai năm. Có mau quá không nhỉ? Nhưng dù sao thì hình ảnh anh lúc nào cũng đã yên vị trong trái tim em, em có quá ích kỉ không khi đã giữ anh quá lâu và trái phép trong trái tim em.

Có lẽ cũng đã đến lúc mở cửa để anh đi, để những kỉ niệm yêu thương năm nào trở thành quá khứ, và để trái tim em được thật sự yêu một lần nữa. Một lần nữa cho những cơn mưa bất chợt tháng ba...
ĐẦU TRANG